MONG SAO MẸ MÃI TRÊN ĐỜI
Mọi người cho rằng con may mắn, tuổi sáu mươi còn Mẹ ở trên đời
Được thăm nom, săn sóc phụng dưỡng cho người
Được ân cần hỏi han, nâng niu bàn tay già nua của Mẹ
Mỗi khi con về Mẹ nhướng mắt nhìn ra miệng móm mém nụ cười
Con vẫn hiểu, đến giờ con còn Mẹ là còn tất cả
Còn được yêu thương ấm áp ở trong tim
Còn một nơi bình yên để khi nhớ lần tìm
Về bên Mẹ một miền bao dung rộng lượng
Thuở nhỏ con vẫn thường trào dâng sung sướng
Đón Mẹ về mỗi phiên chợ quê
Lòng mừng vui, hớn hở thỏa thuê
Nhận quà vặt từ tay Mẹ dãi dầu rám nắng
Ngày khôn lớn nhiều lần con xa vắng
Khi con về mắt Mẹ lại rưng rưng
Tim con vui lời nói cũng ngập ngừng
Cứ như con có lỗi lầm gì với Mẹ
Đầu con đã bạc Mẹ vẫn khuyên lơn như ngày thơ bé
Vẫn mắng yêu, vẫn dấm dúi tiền cho
Con lâu về Mẹ cũng vẫn âu lo
Nhắn tin, gửi lời bận bịu gì không về Mẹ nhớ
Nhưng từ giờ Mẹ yếu rồi không đi được nữa
Ngồi không yên, nằm mòn mỏi trên gường
Nhìn Mẹ mà xót xa yêu thương
Hao háp dần dà khiến lòng con ray rứt
Đêm khuya Mẹ rên con thao thức
Lòng buồn phiền nhưng chỉ biết vấn an
Bệnh tuổi già quả thật quá gian nan
Thuốc thang mấy cũng chẳng hề lành lại
Lời an ủi của con chỉ mong lòng Mẹ thư thái
Có dịu bớt cơn đau hành hạ Mẹ không?
Mỗi ngày qua hồn con cứ chênh chông
Lo sợ sẽ một ngày con phải lìa xa Mẹ...

Nhận xét
Đăng nhận xét