TRỞ VỀ QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU



Bệnh đỡ dần lòng lại thấy vui vui
Vài hôm nữa, mới mong về thăm quê quán
Thăm xóm làng bên dòng sông Thạch Hãn
Mùa lúa mơn xanh đứng tuổi làm đòng

Soi mặt xuống giếng làng nhìn làn nước trong
In rõ bóng vòm trời quê bấy lâu thương nhớ
Đi ngang Vệ Nghĩa ghé vào xóm chợ
Lót dạ cháo vịt thơm lừng hương vị miền quê

Tiếng nói lời chào giản dị mô tê
Giọng thân thiết cách xa nào quên được
Dù ai phiêu dạt Bắc Nam xuôi ngược
Cũng trở trăn thao thao thức nhớ về nguồn

Người quê mình chân chất trong sáng tâm hồn
Đời dân dã hiền lành bên bờ tre thửa ruộng
Mỗi ngày qua khi hoàng hôn buông xuống
Thắp nén nhang van vái vọng tưởng đến tổ tiên

Lần này về mình sẽ ghé Đâu Kênh
Thăm thú bạn bè hàn huyên chuyện vãn
Ngắm mây chiều thả hồn trôi tản mạn
Vu vơ nói cười bên túi rượu bầu thơ

Lên Thành Cổ ra sông nhìn đôi bờ
Nhớ chuyện đao binh thương người chiến sĩ
Thấy hoang tàn ngôi trường Bồ Đề, Quảng Trị
Nhói lòng đau, thương bao người ngã xuống năm xưa

Mùa này về bà con mình đã có mắm dưa
Thơm rưng rức cay giòn ớt cà Phù Lưu quê Mẹ
Mùi mặn mòi nuôi mình từ tấm bé
Lớn khôn lên để đi khắp quê người

Thân thương quá Quảng trị ơi!
Quê hương mãi mãi vô vàn yêu dấu
Ai có xa cách lòng mới luôn hiểu thấu
Nỗi niềm hoài mong ngày trở lại với cố hương...

Nhận xét