NGỌN ĐÈN DẦU TRƯỚC GIÓ



NGỌN ĐÈN DẦU TRƯỚC GIÓ

Cha mình bị đột quỵ và nằm trên giường bệnh 7 năm. Trong 7 năm đó anh em mình đã chăm sóc Cha. Bài thơ NGỌN ĐÈN DẦU TRƯỚC GIÓ viết trước khi Cha mất 5 tháng khi bệnh Cha trở nặng phải nhập viện bệnh viện Buôn Hồ. Bài thơ này viết trong một đêm mình thức chăm sóc Cha ở đó. Sắp tới đây là ngày giỗ Cha. Mình đăng lại bài thơ này để nhớ đến Cha. Cảm ơn Bạn đã đọc thơ...



Tôi vẫn biết thời gian không quay ngược lại bao giờ
Tôi vẫn biết con người được sinh ra tất có ngày lão yếu
Có tuổi trẻ khỏe mạnh yêu đời thì cũng có lúc tuổi già ốm đau nhu nhiễu
Muôn đời qua chưa một ai có thể cải lão hoàn đồng

Biết là vậy nhưng làm con ai cũng phải đau lòng
Khi nhìn dáng cha già ốm o bạo bệnh như ngọn đèn dầu lắt lay trước gió
Lặng nghe từng nhịp đập con tim, phập phồng theo từng hơi thở
Mà mừng thầm mỗi khi Cha mấp máy bờ mi, hay khe khẽ cựa mình

Nguyện cầu van vái trời đất oai linh
Mọi rủi ro lo lắng sớm qua đi, may mắn bình yên sẽ tới
Cha sẽ hồi sinh sức sống như lòng con mong đợi
Cuộc đời lại an nhiên yên lành hạnh phúc ở bên nhau

Những khi thức đêm nhìn Cha rên rỉ đớn đau
Con bất lực trước những điều Cha đang chịu đựng
Phải như con san sẻ cho Cha được gánh nặng
Gánh nặng quá xót xa mà chưa ai chia sớt được bao giờ?

Cha còn ở trên đời con sẽ không côi cút bơ vơ
Bởi có Cha tâm hồn con luôn phóng khoáng tự tin kiêu hãnh
Cha lặng lẽ ngồi nhìn đời con chắp cánh
Những vần thơ bay bổng tới muôn trùng

Đêm nay con nhìn Cha lòng mềm yếu rưng rưng
Sợ bất hạnh mai này rồi cũng tới
Không còn Cha cánh chim bằng sẽ mỏi
Đời còn đâu những bờ bến lãng du?

Mỗi lần nghĩ tới ngày xa Cha, Cha ra đi rời cuộc trần ai chốn vô thường bụi gió mịt mù
Con lầm lũi ray rứt với bao lỗi lầm dày vò mà lòng thêm ân hận
Những chiều về hoàng hôn buông xuống chân trời vàng hoe hiu quạnh
Khói trầm hương bay phảng phất xa xót một niềm riêng

Đêm nay giữa trời đất thiêng liêng
Con mong muốn muôn sự bình an sáng tỏ
Định mệnh Cha không phải như ngọn đèn dầu trước gió
Cho con còn thời gian chăm chút lo lắng cho Cha…

Tôi vẫn biết dù thương Cha tôi cũng không níu lại được tuổi già
Thời gian cứ trôi về phía trước mà không bao giờ trở lại
Ai còn Cha Mẹ thì xin đừng khờ dại
Để Cha Mẹ buồn ngày sau ân hận mãi không nguôi

Nhận xét